
Lâu lâu lại gây lộn, rồi giận rồi hờn, riết cảm thấy mệt mỏi cho cả 2. Có thể đừng để áp lực công việc đè lên chuyện tình cảm hay ko?

Ngày xưa có một chàng trai sống cô đơn trong ngôi nhà gỗ cạnh một cánh rừng. Một hôm, trong lúc dạo chơi chàng trai bỗng thấy hai chú chim non mất mẹ đang thoi thóp trong tổ trên một chạc cây. Lập tức chàng đem chúng về nuôi trong một cái lồng rất đẹp. Với sự chăm sóc chan chứa tình thương của chàng, hai chú chim ngày càng trở nên khỏe mạnh và xinh đẹp. Mỗi sáng chúng cất tiếng líu lo để chào đón chàng.
Một ngày kia chàng quên cài cửa lồng chim. Thế là một chú chim liền bay ra khỏi lồng, nhưng nó chưa bay đi hẳn mà lại lượn vài vòng quanh chàng như muốn chào chàng lần cuối.
Chàng trai buồn bã nhìn theo. Chàng không muốn phải rời xa nó. Chàng không muốn tình yêu của chàng bay mất nên khi con chim bay thật gần chàng liền với tay tóm lấy nó thật mạnh. Chàng sung sướng giữ chặt nó trong tay. Nhưng một lúc sau, chàng cảm thấy con vật yêu quý bỗng trở nên mềm nhũn trên tay. Chàng hốt hoảng xòe tay ra và bàng hoàng nhận thấy con chim đã khép mắt qua đời. Nó đã chết bởi chính tình yêu mà chàng dành cho nó. Chàng thẫn thờ nhìn con chim lẻ bạn còn lại trong lồng và bắt đâu mường tượng rằng nó cần được tự do bay vút lên bầu trời xanh thẳm. Chàng liền tiến đến chiếc lồng và nhẹ nhàng tung chú chim vào không trung. Nó lượn quanh chàng một vòng, hai vòng, rồi ba vòng. Chàng đón nhận niềm vui của nó bằng ánh nhìn rạng rỡ và trìu mến. Những muộn phiền trước đó không còn nữa. Bỗng nhiên chú chim dịu dàng đáp xuống đậu trên vai chàng và hót vang những giai điệu mượt mà chưa bao giờ trong cuộc đời chàng được thưởng thức.
Qua tiếng hót diệu kỳ kia, chàng trai chợt hiểu rằng cách nhanh nhất để đánh mất tình yêu là khi ta nắm giữ nó thật chặt. Trái lại, để giữ mãi sự yêu thương thì ta phải ân cần trao cho tình yêu một đôi cánh tự do.
Quê em Bắc Bộ đồng bằng
Lúa xanh thăm thẳm, cánh cò sải bay
Nhãn lồng đặc sản Hưng Yên
Hương sen thơm ngát rất riêng Phù Cừ
Tháng năm, tháng sáu nắng hè
Tam Đa – đất vải nổi danh mọi miền
Nếu anh về làm rể quê em: Anh sẽ chẳng thấy những sườn núi trùng điệp mờ ảo trong sương, chẳng được bước chân dạo bộ trên những bãi biển xanh với bờ cát trắng mịn, anh càng không thể ngắm những danh lam kỳ thú, hay vui chơi ở những trung tâm thương mại sầm uất. Nơi đây, mảnh đất quê hương em chỉ với những phong cảnh bình dị, những món ăn đời thường, những con người chân chất, nhưng hy vọng anh sẽ thấy yêu mảnh đất này biết bao, như em từng yêu và gắn bó, như anh từng yêu em.
Nếu anh về làm rể quê em: Anh sẽ ung dung mà vít vu với bất kỳ con xe nào trên đường trải nhựa rộng thênh thang, thẳng tắp mà chẳng sợ khí bụi và không lo tắc đường. Bên đường anh đi sẽ chẳng xuất hiện những cao ốc chọc trời, khu đô thị sầm uất, thay vào đó là những cánh đồng lúa mênh mang thơm nồng mùi sữa, là những dòng sông nhỏ dịu dàng uốn lượn đó đây.
Anh sẽ không phải lo lắng khi ra đường với chiếc khẩu trang dày bịch tránh bụi bặm và khí độc như mọi khi. Anh sẽ thật thảnh thơi hít thở làn không khí trong trẻo, quyến luyến trong “hương đồng gió nội” của mùi lúa non, của hương sen thơm mát, của nhãn lồng ngọt sắc, của vải u chín mọng ngất ngây.
Nếu anh về làm rể quê em: Anh sẽ thấy yêu mỗi buổi sáng trong lành và đậm chất quê. Sáng tinh mơ quê em hơi sương lạnh toát. Không có tiếng còi xe chạy ầm ầm đâu, chỉ nghe văng vẳng bên tai tiếng ếch nhái kêu èng ẹc ngoài đồng, ngoài ao, đâu đó tiếng gà gáy sớm ò ó o, tiếng chó sủa ăng ẳng trong từng ngõ xóm, tiếng lợn kêu éc éc đòi ăn. Sáng tinh mơ quê em còn tờ mờ chưa thấy ông mặt trời, không có đèn điện sáng chói đường làng đâu. Nhưng anh sẽ thấy lấp ló ánh sáng của bếp lửa hồng ấm cúng trong mỗi mái nhà.
Anh sẽ được ngửi mùi khói rơm thơm quện trong hơi sương mà chỉ ở thôn xóm em mới có. Anh sẽ chẳng có lý do gì mà phải nằm trong chiếc chăn ấm cúng nữa, thay vào đó anh sẽ chỉ muốn bật dậy thật nhanh để được đi tập thể dục cùng các cụ già trong làng. Và nếu như anh có gặp tụi nhỏ trong làng túm năm, túm ba cắp sách tới trường thì sẽ chỉ ước được trở về những năm tháng học trò đầy hồn nhiên đấy thôi.
Nếu anh về làm rể quê em: Anh sẽ chẳng phải mất công đi tìm kiếm “của ngon vật lạ” khắp các tuyến phố, nhà hàng như trên thành thị nữa. Quê em, mỗi gia đình là một quán Ngon đậm sắc. Thay vì phải ăn thịt cá đóng hộp, rau củ đông lạnh, anh sẽ được thưởng thức thực đơn “cây nhà lá vườn” đặc biệt của làng quê:
Gà tre nuôi thóc thả vườn
Vịt bầu chăn ruộng, cua đồng, tôm sông
Rau xanh sạch, mọc quanh nhà
Hoa tươi quả ngọt, rượu thơm đầy bình
Đến với mỗi quán ngon ấy, anh sẽ được chào đón như một thành viên trong gia đình. Bữa cơm sẽ ấm cúng biết chừng nào với rôm rả những câu chuyện đồng áng, chăn nuôi lợn gà, ma chay, cưới hỏi. Người lớn sẽ gắp thức ăn mời anh và anh sẽ được uống loại rượu quê thơm ngon đặc biệt một cách thân tình, thoải mái nhất.
Nếu anh về làm rể quê em: Anh sẽ có cơ hội được biết đến một loại đặc sản quê mới nổi tiếng của người làng em. Mảnh đất nhãn lồng, hạt sen Hưng Yên nổi tiếng ngày nào, bây giờ còn tạo được bản sắc riêng nhờ vải lai u. Anh sẽ phải ngỡ ngàng trước sắc đỏ rực rỡ của vải u chín, trước khung cảnh nhà nhà, người người rộn ràng với quả vải khắp thôn quê.
Đàn ông thanh niên quê em sức dài vai rộng, hăng say bốc xếp và đóng vải đông lạnh cho những đàn xe tải từ khắp nơi đổ về. Đàn bà, con gái chăm chỉ, khéo tay cần mẫn nhặt bó từng chùm vải đẹp đẽ bán hàng chợ. Bọn nhóc lanh lợi chạy theo chủ vườn đi bẻ vải thuê. Người quê em ai cũng tràn đầy nhiệt huyết với quả vải, ai cũng mong muốn năm sau, năm sau nữa sẽ có một mùa vải bội thu.
Nếu anh về làm rể quê em: Mỗi buổi đêm, anh sẽ chỉ thích ngắm bầu trời lồng lộng. Thay vì những ánh đèn điện từ xe cộ, nhà cao tầng, đường xá dưới mặt đất, anh sẽ được tự do ngắm nhìn hàng ngàn vì sao lấp lánh tỏa sáng. Trong mỗi đêm rằm hàng tháng, anh sẽ được tắm mình trong ánh trăng dịu ngọt của làng quê thanh bình.
Nếu anh về làm rể quê em: Anh sẽ nhận được những ánh nhìn trìu mến, đôn hậu nhất mỗi khi gặp người bà con nào trong làng. Người quê em lam lũ, chân chất với ruộng đồng nhưng rất hiếu khách. Những cụ già sẽ kể anh nghe về truyền thống lịch sử trong làng. Những người cha sẽ mổ gà, bắt vịt mời anh uống rượu. Những người mẹ sẽ chẳng bao giờ quên gửi anh “cây nhà lá vườn” mang theo làm quà khi ra về. Các em nhỏ sẽ quấn quýt và nô nghịch với anh như thể anh là người thân của chúng vậy. Anh sẽ chẳng muốn rời xa bữa tiệc gia đình ấm cúng ấy nơi quê em đâu.
Anh thấy không, làng quê em tuy chẳng được thiên nhiên ưu đãi nhưng cũng đủ sức hấp dẫn và níu kéo bất kỳ chàng trai, cô gái thập phương nào. Từ cánh đồng lúa thoảng hương sữa, đường quê thênh thang đến những bữa cơm thân mật, những sản vật, tất cả đều mang hương vị “quê hương” rất đặc biệt. Là hương đồng gió nội, là kỷ niệm thân thương nhất mà mỗi đứa con của thôn làng như em đều luôn nhớ về.
Em hy vọng rằng anh hãy một lần đến trải nghiệm và ở lại mảnh đất này như quê hương thứ 2 của mình. Hãy yêu thương cảnh vật và con người nơi đây như anh vẫn yêu em. Hãy về làm rể quê em anh nhé!
Sáng nay tôi nhìn thấy em ở ngã tư. Đèn đỏ còn sáng và đồng hồ đang đếm ngược. Ba mươi chín giây. Em đang vội, chiếc xe đạp điện màu đỏ cứ nhích dần lên. Không chỉ mình em, nhiều người khác cũng vội. Những chiếc xe máy cứ nhích dần lên, nhích dần lên… Sống là không chờ đợi. Dù chỉ mấy mươi giây.
Tôi nhớ có một hôm nào đó, em đã nói với tôi rằng đấy là một triết lý hay, ta phải tranh thủ sống đến từng giây của cuộc đời. Nhưng em biết không, đừng vì bất cứ một triết lý hay nào mà gạt bỏ đi ý nghĩa của sự chờ đợi. Bởi chờ đợi ở đây không phải là há miệng chờ sung, mà chờ đợi là một phần của bài học cuộc đời. Em sẽ bằng lòng chờ đợi chứ, nếu em đã học biết về điều sẽ xảy ra ? Đợi khi xếp hàng ở siêu thị, vì biết rồi sẽ đến lượt mình và rằng đó là sự công bằng. Đợi tín hiệu đèn xanh trước khi nhấn bàn đạp, vì biết đó là luật pháp và sự an toàn cho chính bản thân. Đợi một người thêm dăm phút nữa, vì biết có bao nhiêu việc có thể bất ngờ xảy ra trên đường. Đợi một cơn mưa vì biết rằng dù dai dẳng mấy, nó cũng phải tạnh. Đợi một tình yêu đích thực vì biết rằng những thứ tình yêu “theo trào lưu” chỉ có thể đem đến những tổn thương cho tâm hồn nhạy cảm của em… Vì vậy mà hãy cứ bình tâm, em nhé.
Cuộc đời ta cũng như rượu vang vậy. Có những loại vài tháng là uống được. Nhưng cũng có loại phải lưu giữ rất nhiều năm để đạt độ chín cần thiết. Điều quan trọng không phải là sớm hay muộn, mà là đúng lúc. Bởi mọi thứ đều có thời điểm riêng của mình. Vì rượu ngon chính là phần thưởng của tháng năm. Cũng như câu chuyện về hai chú sâu kia. Sâu anh nằm trong cái kén cảm thấy bực bội vô cùng, nên cố vùng vẫy thật mạnh để thoát ra ngoài. Vùng vẫy ngày này qua ngày khác, sâu mọc đôi cánh bé. Nó lại cố ra sức đập cánh, đôi cánh dần lớn ra, cứng cáp. Và cuối cùng, sâu anh hóa bướm , rũ bỏ kén chật chội để bay lên cao. Khi đã thoát ra rồi, nó mới thấy sâu em vẫn còn mắc kẹt trong kén. Nó hăm hở lao đến giúp em phá vỡ cái kén và đưa sâu em ra ngoài. Thế nhưng, em biết không, sâu em mới chỉ có 1 đôi cánh mỏng manh bé xíu. Nó ko thể bay lên như anh và cũng không còn chiếc kén để bảo vệ bản thân mình. Bướm khóc ròng nhìn đứa em bị kiến tha đi.
Tôi nhớ có một câu danh ngôn, đại ý rằng “Bạn sẽ có được con gà con lông vàng mũm mĩm bằng cách ấp trứng, chứ không phải bằng cách đập vỡ cái trứng ra”. Vậy thì đó là lý do vì sao con sâu phải nằm trong kén đủ ngày rồi mới được hóa thân. Cũng như con người phải chín tháng mười ngày mới nên rời lòng mẹ. Đó cũng là lý do của 39 giây đèn đỏ, của 12 năm miệt mài trên ghế nhà trường, của một mối tình thiết tha còn chưa chịu hé lộ. Và của rất nhiều khoảnh khắc chờ đợi trong cuộc đời. Mọi vật đều có thời điểm của mình. Em đừng cố rút ngắn thời gian. Nếu trái chưa chín thì đừng nên hái. Nếu nhộng chưa chín thì đừng nên phá vỡ kén tằm. Nếu chưa gặp được một tâm hồn đồng điệu thì đừng trao gửi trái tim. Đừng để thế giới này tác động. Xuân qua. Hè tới. Đông sang. Thu về. Đừng nôn nóng khi nhìn thấy những loài cây khác đã khoe lá khoe hoa. Hãy cứ bình tâm. Hãy đợi thời điểm của mình, em nhé. Hãy tận dụng khoảng ngừng lặng này để bồi đắp cho chính mình và học cách khám phá điều sẽ xảy ra. Nếu em biết suy tư, khoảng thời gian chờ đợi không bao giờ là vô nghĩa. Vì thế, dù cuộc sống có trôi nhanh biết mấy, em nhớ để dành trong đời mình những khoảng lặng thời gian cho sự chờ đợi. Không chỉ như chờ đèn xanh bật sáng ở ngã tư, mà như chờ rượu nồng đượm rồi hãy uống.
Như chờ tình đến rồi hãy yêu…
Tôi nhớ có một hôm nào đó, em đã nói với tôi rằng đấy là một triết lý hay, ta phải tranh thủ sống đến từng giây của cuộc đời. Nhưng em biết không, đừng vì bất cứ một triết lý hay nào mà gạt bỏ đi ý nghĩa của sự chờ đợi. Bởi chờ đợi ở đây không phải là há miệng chờ sung, mà chờ đợi là một phần của bài học cuộc đời. Em sẽ bằng lòng chờ đợi chứ, nếu em đã học biết về điều sẽ xảy ra ? Đợi khi xếp hàng ở siêu thị, vì biết rồi sẽ đến lượt mình và rằng đó là sự công bằng. Đợi tín hiệu đèn xanh trước khi nhấn bàn đạp, vì biết đó là luật pháp và sự an toàn cho chính bản thân. Đợi một người thêm dăm phút nữa, vì biết có bao nhiêu việc có thể bất ngờ xảy ra trên đường. Đợi một cơn mưa vì biết rằng dù dai dẳng mấy, nó cũng phải tạnh. Đợi một tình yêu đích thực vì biết rằng những thứ tình yêu “theo trào lưu” chỉ có thể đem đến những tổn thương cho tâm hồn nhạy cảm của em… Vì vậy mà hãy cứ bình tâm, em nhé.
Cuộc đời ta cũng như rượu vang vậy. Có những loại vài tháng là uống được. Nhưng cũng có loại phải lưu giữ rất nhiều năm để đạt độ chín cần thiết. Điều quan trọng không phải là sớm hay muộn, mà là đúng lúc. Bởi mọi thứ đều có thời điểm riêng của mình. Vì rượu ngon chính là phần thưởng của tháng năm. Cũng như câu chuyện về hai chú sâu kia. Sâu anh nằm trong cái kén cảm thấy bực bội vô cùng, nên cố vùng vẫy thật mạnh để thoát ra ngoài. Vùng vẫy ngày này qua ngày khác, sâu mọc đôi cánh bé. Nó lại cố ra sức đập cánh, đôi cánh dần lớn ra, cứng cáp. Và cuối cùng, sâu anh hóa bướm , rũ bỏ kén chật chội để bay lên cao. Khi đã thoát ra rồi, nó mới thấy sâu em vẫn còn mắc kẹt trong kén. Nó hăm hở lao đến giúp em phá vỡ cái kén và đưa sâu em ra ngoài. Thế nhưng, em biết không, sâu em mới chỉ có 1 đôi cánh mỏng manh bé xíu. Nó ko thể bay lên như anh và cũng không còn chiếc kén để bảo vệ bản thân mình. Bướm khóc ròng nhìn đứa em bị kiến tha đi.
Tôi nhớ có một câu danh ngôn, đại ý rằng “Bạn sẽ có được con gà con lông vàng mũm mĩm bằng cách ấp trứng, chứ không phải bằng cách đập vỡ cái trứng ra”. Vậy thì đó là lý do vì sao con sâu phải nằm trong kén đủ ngày rồi mới được hóa thân. Cũng như con người phải chín tháng mười ngày mới nên rời lòng mẹ. Đó cũng là lý do của 39 giây đèn đỏ, của 12 năm miệt mài trên ghế nhà trường, của một mối tình thiết tha còn chưa chịu hé lộ. Và của rất nhiều khoảnh khắc chờ đợi trong cuộc đời. Mọi vật đều có thời điểm của mình. Em đừng cố rút ngắn thời gian. Nếu trái chưa chín thì đừng nên hái. Nếu nhộng chưa chín thì đừng nên phá vỡ kén tằm. Nếu chưa gặp được một tâm hồn đồng điệu thì đừng trao gửi trái tim. Đừng để thế giới này tác động. Xuân qua. Hè tới. Đông sang. Thu về. Đừng nôn nóng khi nhìn thấy những loài cây khác đã khoe lá khoe hoa. Hãy cứ bình tâm. Hãy đợi thời điểm của mình, em nhé. Hãy tận dụng khoảng ngừng lặng này để bồi đắp cho chính mình và học cách khám phá điều sẽ xảy ra. Nếu em biết suy tư, khoảng thời gian chờ đợi không bao giờ là vô nghĩa. Vì thế, dù cuộc sống có trôi nhanh biết mấy, em nhớ để dành trong đời mình những khoảng lặng thời gian cho sự chờ đợi. Không chỉ như chờ đèn xanh bật sáng ở ngã tư, mà như chờ rượu nồng đượm rồi hãy uống.
Như chờ tình đến rồi hãy yêu…







