Hôm nay chủ nhật mà em chẳng biết làm gì hết. Chiều nay mới đi 20 /11 ông Thầy. Lại tốn tiền.Em chang muốn học nữa, muốn ra trường lắm ùi. Gía như đi làm rồi. Em chuyên ngành khác anh, nhưng em muốn công việc cung nhàn như của anh thôi, lương như anh cũng được. Đi hoc xin tiền bố mẹ miết, lỗi lo thất nghiệp đang ở trước mắt nữa.Chán ghê xã ha.
Chiều nay đi làm về qua quán ông khải ngồi ug chai nước với thằng ngọc, rồi đi ăn cơm sau đó đi xem đá bóng với cu đăng luôn, bữa nay nó rửa đt và 2 đôi dép doctor nên bao a với thằng hiển.
Tối nay đá banh thua 2 quả vì VN đá dở quá em ạ, hay thua vì có a đi coi nhỉ, lần nào a đi coi thì y như rằng vn thua
Sáng mai a đi đ cưới, a biết bx buồn vì quyết định đi của a, nhưng e à, bạn bè mời như thế ko đi thấy kỳ lắm, sau này gặp lại sao nhìn mặt đc, phần thì có vài đứa đi thôi. đi xa vậy a k uống bia đâu. e yên tâm nhé. và đừng giận a lâu nha
bữa nay a k biết viết gì hết, viết nhiêu đó thôi. Hiểu cho a e nhé. y e nhiều
Tối nay đá banh thua 2 quả vì VN đá dở quá em ạ, hay thua vì có a đi coi nhỉ, lần nào a đi coi thì y như rằng vn thua

Sáng mai a đi đ cưới, a biết bx buồn vì quyết định đi của a, nhưng e à, bạn bè mời như thế ko đi thấy kỳ lắm, sau này gặp lại sao nhìn mặt đc, phần thì có vài đứa đi thôi. đi xa vậy a k uống bia đâu. e yên tâm nhé. và đừng giận a lâu nha

bữa nay a k biết viết gì hết, viết nhiêu đó thôi. Hiểu cho a e nhé. y e nhiều
Ngày ấy, khi cô gái và chàng trai đang yêu nhau thắm thiết. Mỗi lần gọi điện thoại, hai người chuyện trò tưởng chừng không bao giờ dứt. Cuối cuộc gọi, luôn là cô gái gác máy trước, sau khi đã cố nấn ná, không muốn nói lời tạm biệt, chàng trai lại từ từ cảm nhận hơi ấm còn vương lại của giọng nói trong không trung, và một nỗi buồn man mác, vấn vương, lưu luyến.
Sau đó, hai người chia tay. Cô gái nhanh chóng có người yêu mới, một anh chàng đẹp trai, hào nhoáng. Cô gái thấy rất mãn nguyện, và cũng rất đắc ý. Nhưng rồi về sau, cô dần dần cảm thấy giữa hai người dường như thiêu thiếu một điều gì đó, sự bất an đó khiến cho cô thấy như có một sự mất mát mơ hồ. Là điều gì vậy nhỉ? Cô cũng không rõ nữa. Chỉ là khi hai người kết thúc cuộc gọi, cô gái cảm thấy khi mình chưa kịp nói xong một nửa câu "Hẹn gặp lại", thì đầu dây bên kia đã vang lên tiếng "cạch" cúp máy. Mỗi lúc như vậy, cô luôn thấy cái âm thanh chói tai đó như đóng băng lại trong không trung, rồi xuyên vào trong màng nhĩ. Cô cảm thấy dường như người bạn trai mới giống như một cánh diều đứt dây, đôi tay yếu ớt của mình sẽ không thể níu giữ được sợi dây vô vọng đó.
Rồi cũng đến một ngày, hai người cãi nhau. Anh chàng đó chán nản, quay người bỏ đi. Cô gái không khóc, mà cảm thấy như là được giải thoát.
Một hôm, cô gái chợt nhớ đến người yêu đầu tiên, bỗng thấy bùi ngùi: Chàng "ngốc" đợi nghe cô nói xong câu "Tạm biệt". Cảm xúc đó khiến cô nhấc máy. Giọng của chàng trai vẫn chân chất, bình thản như xưa. Cô gái thì chẳng thốt lên lời, luống cuống nói "Tạm biệt"
Lần này cô không gác máy, một xúc cảm khó gọi thành tên khiến cô im lặng lắng nghe sự tĩnh lặng của đầu dây bên kia.
Chẳng biết bao lâu sau đó, đầu dây bên kia vọng đến tiếng của chàng trai, "Sao em không cúp máy?" Tiếng của cô gái như khản lại, " Tại sao lại muốn em cúp máy trước?". "Quen rồi". Chàng trai bình tĩnh nói, "Anh muốn em cúp máy trước, như vậy anh mới yên tâm".
"Nhưng người cúp máy sau, thường cảm thấy nuối tiếc, như vừa để tuột mất một điều gì." Cô gái hơi run run giọng. "Vì vậy, anh thà nhận sự mất mát đó, chỉ cần em vui là đủ." Cô gái không kìm nổi mình, bật khóc, những giọt nước mắt nóng hổi thấm đẫm cả vùng kí ức tình yêu thuở nào. Cuối cùng, cô cũng hiểu ra rằng, người không đủ kiên nhẫn để nghe cô nói hết câu cuối cùng, không phải là người mà cả đời này cô mong đợi. Hoá ra, tình yêu đôi khi thật giản đơn, chỉ một chút đợi chờ, đã có thể nói lên tất cả.
Tình yêu thật đơn giản, e nhỉ
Sau đó, hai người chia tay. Cô gái nhanh chóng có người yêu mới, một anh chàng đẹp trai, hào nhoáng. Cô gái thấy rất mãn nguyện, và cũng rất đắc ý. Nhưng rồi về sau, cô dần dần cảm thấy giữa hai người dường như thiêu thiếu một điều gì đó, sự bất an đó khiến cho cô thấy như có một sự mất mát mơ hồ. Là điều gì vậy nhỉ? Cô cũng không rõ nữa. Chỉ là khi hai người kết thúc cuộc gọi, cô gái cảm thấy khi mình chưa kịp nói xong một nửa câu "Hẹn gặp lại", thì đầu dây bên kia đã vang lên tiếng "cạch" cúp máy. Mỗi lúc như vậy, cô luôn thấy cái âm thanh chói tai đó như đóng băng lại trong không trung, rồi xuyên vào trong màng nhĩ. Cô cảm thấy dường như người bạn trai mới giống như một cánh diều đứt dây, đôi tay yếu ớt của mình sẽ không thể níu giữ được sợi dây vô vọng đó.
Rồi cũng đến một ngày, hai người cãi nhau. Anh chàng đó chán nản, quay người bỏ đi. Cô gái không khóc, mà cảm thấy như là được giải thoát.
Một hôm, cô gái chợt nhớ đến người yêu đầu tiên, bỗng thấy bùi ngùi: Chàng "ngốc" đợi nghe cô nói xong câu "Tạm biệt". Cảm xúc đó khiến cô nhấc máy. Giọng của chàng trai vẫn chân chất, bình thản như xưa. Cô gái thì chẳng thốt lên lời, luống cuống nói "Tạm biệt"
Lần này cô không gác máy, một xúc cảm khó gọi thành tên khiến cô im lặng lắng nghe sự tĩnh lặng của đầu dây bên kia.
Chẳng biết bao lâu sau đó, đầu dây bên kia vọng đến tiếng của chàng trai, "Sao em không cúp máy?" Tiếng của cô gái như khản lại, " Tại sao lại muốn em cúp máy trước?". "Quen rồi". Chàng trai bình tĩnh nói, "Anh muốn em cúp máy trước, như vậy anh mới yên tâm".
"Nhưng người cúp máy sau, thường cảm thấy nuối tiếc, như vừa để tuột mất một điều gì." Cô gái hơi run run giọng. "Vì vậy, anh thà nhận sự mất mát đó, chỉ cần em vui là đủ." Cô gái không kìm nổi mình, bật khóc, những giọt nước mắt nóng hổi thấm đẫm cả vùng kí ức tình yêu thuở nào. Cuối cùng, cô cũng hiểu ra rằng, người không đủ kiên nhẫn để nghe cô nói hết câu cuối cùng, không phải là người mà cả đời này cô mong đợi. Hoá ra, tình yêu đôi khi thật giản đơn, chỉ một chút đợi chờ, đã có thể nói lên tất cả.
Tình yêu thật đơn giản, e nhỉ
Buổi trưa, ánh mặt trời giống như muốn làm say tất cả mọi thứ dưới đất. Trên con đường dài, có một chàng trai chở một cô gái...
" Anh sẽ yêu em bao lâu? "
Cô gái ôm chặt lấy chàng trai và ghé vào tai anh hỏi một câu hỏi ngọt ngào. Cô ấy biết, câu hỏi này không có đáp án chính xác 100 điểm.
Cô cười nũng nịu,
nói : " Em cho anh cơ hội nói một lời đường mật "
Chàng trai bắt đầu suy nghĩ. Nhân lúc dừng đèn đỏ, anh đưa tay lên rồi nói "Một" , anh muốn cô gái đoán đáp án của anh là gì.
Cô gái nghĩ một lúc, vui vẻ nói "Một đời"
Chàng trai cười, không phải là vì đáp án của cô gái không đúng, mà là anh cảm thấy sự thích thú ở cô.
Đèn xanh, chàng trai không đưa chiếc xe quay về đối mặt với hiện thực, cũng không thu lại nụ cười, từ từ nói với cô gái " Anh sẽ không trả lời kiểu như vậy, đáp án như thế rất hay nhưng không thực tế, giống như đang nói dối ... em đoán tiếp đi "
Câu trả lời làm cô gái rất hài lòng. Cô nghiêng đầu tiếp tục nghĩ..
"Một ngày " "a! nhưng chúng ta đã yêu nhau được 2 tháng rồi, một ngày, một tuần, hay một tháng, tất cả đều không thể"
Lại là đèn đỏ, chàng trai cầm tay cô gái, nhìn cô rồi cười. Cô gái cười rụt rè, lớn tiếng nói " Hay là một tíc tắc phải không ?"
Đáp án này làm chàng trai cười tưởng như suýt té ra đường "Đương nhiên không phải"
Anh vẫn luôn yêu vẻ hài hước, hóm hỉnh ở cô gái, yêu nụ cười trong sáng của cô. Câu trả lời làm anh nắm tay cô chặt hơn...
" Một năm phải không ?"
Đã qua một năm kể từ lúc anh ngỏ lời yêu với cô, cho nên đáp án 1 năm với cô gái là cực kỳ mâu thuẫn..
Chàng trai lắc đầu.
Thời gian giữa hai người đã không còn là chờ đợi, mà đã là thời gian trải nghiệm tình yêu.
" 100 năm là tuyệt rồi, yêu em 100 năm là đủ rồi."
Cô gái nói, không ngừng biểu hiện sự hạnh phúc.
Chàng trai nói : " 100 năm ngắn quá, không đủ để anh yêu em "
Những câu nói ngọt ngào là sở trường của các chàng trai. Yêu thì thích nghe những lời ngọt ngào, nhưng đối với con gái đó cũng lại là nhược điểm.
Cô gái cười, có ý nhắc chàng trai lại sắp đèn đỏ nữa rồi.
"Em muốn nghe đáp án rồi phải không ? " Chàng trai muốn nói ra câu trả lời mà cô gái muốn nghe " Anh sẽ yêu em bao lâu ?"
Chàng trai đưa tay rồi nói " Một .... Cho đến một ngày nào đó khi em không còn yêu anh nữa ... "
Cô gái kinh ngạc.
Cho đến một ngày nào đó khi em không còn yêu anh nữa.
Sáng nay a xém nữa dậy muộn vì ngủ ráng, hồi đêm ngủ ngon lắm. Sáng nay a đọc 2 bài e viết rồi, a rất thích! hihi
bữa nay e thức khuya nhiều quá rồi đó. mãi hơn 1h mới chịu ngủ. như vậy k tốt đâu. từ mai mình đi ngủ sớm hơn e nhé.
a y bx nhất hihii
" Anh sẽ yêu em bao lâu? "
Cô gái ôm chặt lấy chàng trai và ghé vào tai anh hỏi một câu hỏi ngọt ngào. Cô ấy biết, câu hỏi này không có đáp án chính xác 100 điểm.
Cô cười nũng nịu,
nói : " Em cho anh cơ hội nói một lời đường mật "
Chàng trai bắt đầu suy nghĩ. Nhân lúc dừng đèn đỏ, anh đưa tay lên rồi nói "Một" , anh muốn cô gái đoán đáp án của anh là gì.
Cô gái nghĩ một lúc, vui vẻ nói "Một đời"
Chàng trai cười, không phải là vì đáp án của cô gái không đúng, mà là anh cảm thấy sự thích thú ở cô.
Đèn xanh, chàng trai không đưa chiếc xe quay về đối mặt với hiện thực, cũng không thu lại nụ cười, từ từ nói với cô gái " Anh sẽ không trả lời kiểu như vậy, đáp án như thế rất hay nhưng không thực tế, giống như đang nói dối ... em đoán tiếp đi "
Câu trả lời làm cô gái rất hài lòng. Cô nghiêng đầu tiếp tục nghĩ..
"Một ngày " "a! nhưng chúng ta đã yêu nhau được 2 tháng rồi, một ngày, một tuần, hay một tháng, tất cả đều không thể"
Lại là đèn đỏ, chàng trai cầm tay cô gái, nhìn cô rồi cười. Cô gái cười rụt rè, lớn tiếng nói " Hay là một tíc tắc phải không ?"
Đáp án này làm chàng trai cười tưởng như suýt té ra đường "Đương nhiên không phải"
Anh vẫn luôn yêu vẻ hài hước, hóm hỉnh ở cô gái, yêu nụ cười trong sáng của cô. Câu trả lời làm anh nắm tay cô chặt hơn...
" Một năm phải không ?"
Đã qua một năm kể từ lúc anh ngỏ lời yêu với cô, cho nên đáp án 1 năm với cô gái là cực kỳ mâu thuẫn..
Chàng trai lắc đầu.
Thời gian giữa hai người đã không còn là chờ đợi, mà đã là thời gian trải nghiệm tình yêu.
" 100 năm là tuyệt rồi, yêu em 100 năm là đủ rồi."
Cô gái nói, không ngừng biểu hiện sự hạnh phúc.
Chàng trai nói : " 100 năm ngắn quá, không đủ để anh yêu em "
Những câu nói ngọt ngào là sở trường của các chàng trai. Yêu thì thích nghe những lời ngọt ngào, nhưng đối với con gái đó cũng lại là nhược điểm.
Cô gái cười, có ý nhắc chàng trai lại sắp đèn đỏ nữa rồi.
"Em muốn nghe đáp án rồi phải không ? " Chàng trai muốn nói ra câu trả lời mà cô gái muốn nghe " Anh sẽ yêu em bao lâu ?"
Chàng trai đưa tay rồi nói " Một .... Cho đến một ngày nào đó khi em không còn yêu anh nữa ... "
Cô gái kinh ngạc.
Cho đến một ngày nào đó khi em không còn yêu anh nữa.
Sáng nay a xém nữa dậy muộn vì ngủ ráng, hồi đêm ngủ ngon lắm. Sáng nay a đọc 2 bài e viết rồi, a rất thích! hihi
bữa nay e thức khuya nhiều quá rồi đó. mãi hơn 1h mới chịu ngủ. như vậy k tốt đâu. từ mai mình đi ngủ sớm hơn e nhé.
a y bx nhất hihii


Anh đừng chê ớt em cay
Ớt cay thì vẫn xưa nay đó mà
Anh người lịch lãm hào hoa
Em tài sắc thế hẳn là xứng đôi.
Anh đi muôn dặm trùng khơi
Biết đâu có lúc, có nơi ngã lòng
Liệu còn nghĩ đến em không
Đào hoa nên dễ đèo bòng, ai hay.
Còn như trái ớt không cay
Dù cho đi gió về mây mặc tình
Thì anh xem lại chính mình
Làm sao mà để tình em hững hờ.
Ớt cay, cay tự ngày xưa
Được em ghen mới là vừa duyên nhau.
Trái ớt có rất nhiều tác dụng xã à. Trong ớt có rất nhiều vitamin C, E, A, K, B1, B2, canxi, sắt, magiê, phốt pho, kẽm, đồng...tốt cho sức khỏe con người. Giúp cho giấc ngủ con người tới nhanh và sâu hơn.
Trong bữa ăn hàng ngày có thêm vị cay cay của ớt thì ngon hơn rất nhiều. Gia vị này không thể thiếu trong bữa ăn gia đình. Giúp món ăn ngon hơn, đậm đà hơn, trang trí đẹp mắt hơn nữa.
Đặc biệt, trong tình yêu, phải có vị cay nhè nhẹ thì tình cảm mới vững bền xã à. Đâu phải lúc nào em cũng cay cay như thế đâu,thỉnh thoảng em phải thêm chút vị tê tê để mình hạnh phúc hơn chứ. Em nghĩ mình đã cân bằng được 2 hương vị : ngọt ngọt của kẹo - cay cay của ớt. Đó là hương vị của tình yêu đó xã.







